LỒNG CHIM VÀ CHIM – những cái nhìn thực tế về đất nước Trung Quốc

Sống ở TQ hơn 1 năm, điều mình nhận ra là người TQ không xấu (Mình sẽ làm bài phân tích về người TQ xấu và tốt sau). Đa phần mình quen đều cực tốt bụng, họ luôn giúp đỡ mình ngay cả khi mình là người xa lạ. Đi tàu xe mà xách vali lên xuống bậc họ cũng lao vào xách hộ mà thực ra mình toàn giả vờ nặng tí con trai họ đi qua thấy tội nên xách dùm cho. Như chúng ta hay nói họ là dân trung quốc bị mị dân, bị tẩy não. Ở TQ không thể dùng Facebook, Google, Youtube, Instar v.v Họ giống như sống trong cái lồng của chính phủ họ lập ra, không hề biết thế giới bên ngoài như thế nào. Tất cả các thông tin thế giới đều bị quản lý và khống chế ngiêm ngặt. Họ chỉ có thể thấy cái mà chính phủ cho phép họ được thấy. 

maps-Trung-Quoc

Map đô thị Hà Nội và Thành phố hạng 2 Tô Châu (thế mà mấy má ở Thượng Hải BK chê Tô Châu của tui nhà khê đó, chỉ thèm Hn được khê như thế, Tô Châu còn có 5 line tàu điện ngầm rùi cơ), khác biệt ở điều gì? Ở quy hoạch hình bàn cờ. Sang đây chúng nó phục mình nhớ đường sát đất. Thực ra chỉ đơn giản đi thẳng hoặc rẽ trái rẽ phải thôi mà. Có như HN đâu mà nhìn ảnh cũng nhận ra Hn toàn mái nhà mật độ cao, Tô châu một màu xanh. Ở TC ra đường toàn hoa và cây sung sướng mát rượi

he-thong-tau-dien-ngam-trung-quoc

Hệ thống tàu điện ngầm theo vòng ở Bắc Kinh

Ấy khoan, chúng ta đừng vội cười nhạo họ bị mị dân, và rằng chúng ta sống thật tự do và thoải mái. Đã từng có một thời gian mình đã cười nhạo họ như vậy. Nhưng suy cho cùng, chính phủ của họ là chế độ xã hội chủ nghĩa, một chế độ độc tài độc đảng. Để quản lý cả tỷ dân, tránh bị nhiễu loạn nên bắt buộc chính phủ phải làm điều đó. Và nhân dân họ sống rất ổn, rất ổn và cực kỳ ổn trong chính cái lồng ấy, họ hăng say làm việc và chẳng hề quan tâm đến thế giới bên ngoài ra sao.

he-thong-duong-sat-tren-cao

Hệ thống đường trên cao tuyệt vời ở Trùng Khánh

Còn chúng ta thì sao nhỉ? Chúng ta cũng vậy thôi, thực ra chúng ta cũng đang sống trong cái lồng của chính mình. Thế nhưng cách chúng ta bị tẩy não và mị dân là gì? Là thế hệ trẻ của chúng ta dùng quá nhiều và quá quan tâm đến mạng xã hội. Câu chuyện hàng ngày chúng ta quan tâm là hôm nay ăn gì, hàng nào ngon, vụ bắt cóc ấy ra sao, bella sinh con ăn quịt như thế nào, có phốt gì hay để hóng. Chúng ta ngược lại họ, chúng ta quan tâm thế giới ngoài kia ra sao mà quên mất chăm chút cố gắng hơn cho tương lai của chính mình. 

tra-tien-xe-bus-o-trung-quoc

Lên xe bus trả tiền bằng mã QR ở Hàng Châu

tu-tra-tien-xe-bus

Tự trả tiền đi xe bus

Một minh chứng cho việc truyền thông tẩy não chúng ta. Bạn còn nhớ vụ học viện phật giáo ở Trung Quốc bị đốt và làm dậy sóng toàn thế giới không? Mình tin vụ ấy bị báo chí truyền thông nước ngoài mô đi phê lên, và mình còn tin những thông tin đó có bàn tay của Mỹ, để kêu gọi và làm nhân dân toàn thế giới đặc biệt những người yêu phật giáo căm ghét phẫn nộ TQ. Và sự thật hoàn toàn khác. Link bài báo mình để cuối bài. Mình là người chứng kiến và đặt chân lên đất Larung gar, sáng 9h, khu nhà ở của các ni cô bị cháy, xe chữa cháy í o chạy hộc tốc lên đồi, còn du khách ai cũng ngơ ngác.

Đó, lý do vậy đó. Chính phủ TQ cho tháo dỡ hàng nghìn căn nhà ở Larung gar chỉ vì những căn nhà ở đó xập xệ tồi tệ y như khu ổ chuột trong phim của Ấn Độ. Chúng đều được làm bằng gỗ. Và bạn thử tưởng tượng cả một thung lũng làm bằng gỗ và các căn nhà thì chồng đè sát lên nhau, khí hậu ở vùng thung lũng cao nguyên 4000m so với mặt nước biển lạnh khô, đến nước tắm cho họ còn chẳng có thì lấy đâu nước chữa cháy, vậy mà một mồi lửa thôi đủ thiêu rụi cả một vùng. Tất cả là điều kiện cần và đủ để họ quyết định tháo dỡ toàn bộ khu đó, tuy nhiên họ tháo dỡ và xây lại tất cả bằng gạch để phát triển du lịch. Còn chúng ta, thông tin chúng ta nhận được là gì? Là hàng triệu lượt share bài TQ độc ác phá bỏ học viện phật giáo. Và kết cục là: Hiện tại người nước ngoài hoàn toàn cấm không không phép vào Larung gar. Chỉ vì họ sợ các nhà báo nước ngoài đáng kính sẽ lại lần nữa lan truyền những tin đồn nhảm nhí chống chính quyền TQ của họ. Và rồi chúng ta vĩnh viễn bỏ mất cơ hội được nhìn thấy thung lũng đỏ thần thánh ấy những ngày cuối cùng. 

he-thong-xe-dap-cong-cong-ben-trung-quoc

Hệ thống xe đạp công cộng định vị ở Thành Đô

Mình tạm gác những điều độc ác mà chính phủ TQ làm đối với VN và những nước khác. Nhưng mình thấy ít nhất chính phủ của họ đã làm đất nước họ phát triển cực nhanh. Dân của họ có đường 11 làn để đi, có hệ thống đường sắt cao tốc chạy nhanh và hiệu quả như máy bay. Thành phố hạng 3 thôi còn có tàu điện ngầm đi. Xe bus thu phí tự động và văn minh. Hệ thống xe đạp công cộng định vị và quét mã vạch hiện đại. Hệ thống thanh toán alipay phát triển vượt bậc mà ngay cả Mỹ và các nước Châu Âu còn phải chạy theo không kịp.

Mình mê alipay như điếu đổ. Bạn có thể đi khắp Trung Quốc với chỉ cái điện thoại không mà không cần đến tiền đem theo. Giờ alipay còn phổ cập tận Thái Lan. Đợt đi Thái mình ra vào cái 7/11 không biết bao nhiêu lần một ngày để mua nước và đồ. Chỉ riêng tiền mình quét alipay ở 7 eleven trong 15 ngày cũng đã hết 3tr tiền mua nước coca với caphe đồ lặt vặt trong ý rồi. Mình chỉ thèm và khao khát đất nước mình được bằng 1/4 họ thôi, thấy bảo đường sắt Cát Linh hoàn thành mình vui thế nào, vì rằng cuối cùng dân mình sắp được văn minh hơn rồi. Vậy mà khi báo chí thông báo đường sắt sẽ đi vào hoạt động thì người dân mình chỉ viết xô vào ném đá và chê bai. Rồi thành phố ra xe bus hai tầng các vị cũng chê bai. Ôi cứ thấy ý kiến gì mới mà dính đến Trung Quốc hay dự án gì là các vị thay vì ủng hộ thì chê lên xuống, rằng mua tàu của TQ hỏng nhanh, màu xe xấu, đầu tàu trông quê mùa. Hay quyết định cấm xe máy vào năm 2030 đó cũng chê bai kêu ca. Quả thực mình đọc được những tin đó mình mừng và thậm chí muốn mong nó nhanh được thực hiện một cách quyết liệt hơn nữa, hãy quyết liệt và độc tài như cách mà chính phủ Trung Quốc làm vậy, cho dù là thiếu vốn, là vay vốn, bòn rút của công tham nhũng nhưng thà vậy để tiến lên còn hơn đứng mãi một chỗ.

Cho dù đường sắt Cát Linh thi công mất 8 năm nhưng có còn hơn không. Nhiều người Việt chỉ biết ngồi hàng nước, chế chế độ, nói xấu chính sách thôi, trong khi bản thân mình thì không cố gắng, không vươn lên và chính sách ra bất cứ cái gì cũng chê bai và không ủng hộ. Biết so sánh này là khập khiễng, nhưng bạn thử nghĩ xem. Chúng ta và TQ cũng độc lập và giải phóng vào một thời điểm. Ngày độc lập 2/9/1945 và họ là 1/10/1949. Cùng chế độ chủ nghĩa xã hội 1 đảng chuyên chính. Họ cũng giống chúng ta sai lầm trong cải cách ruộng đất, và bắt đầu cải cách kinh tế từ những năm 80. Nhưng giờ nền kinh tế của họ đứng thứ 2 thế giới. Còn chúng ta. Đất nước 72 tuổi vẫn mãi là đất nước non trẻ đang phát triển. Đừng đổ lỗi cho chính quyền, bởi thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách, có nghĩa là sự hưng thịnh suy vong của 1 quốc gia còn có một phần trách nhiệm của nhân dân. Nếu bạn giống mình, từng được làm việc ở TQ để biết rằng, mình từng xót xa cho đồng nghiệp mình.

Họ làm việc 16 tiếng một ngày, về nhà lúc 3h sáng và đến công ty lúc 8h sáng, rất chăm chỉ và có trách nhiệm, mình từng cười họ làm việc để chết. Nếu bạn từng đến Thượng Hải, bạn sẽ thấy những dãy nhà công sở đêm về vẫn sáng ánh đèn. Trong đó có những người trẻ cần mẫn làm việc suốt đêm. Họ làm vì bản thân họ, nhưng cũng đóng góp cho chính nền kinh tế phát triển của đất nước họ. Còn người Việt Nam thì sao nhỉ. Chúng ta an phận thủ thường với cuộc sống hàng ngày, đi làm 8h, và đa phần rất lười biếng trong công việc, làm việc không năng suất. Hàng ngày chúng ta quanh quẩn với những việc như sáng dậy trà đá cà phê đã, ăn bát phở, 5h chiều về đi chơi đi bar, giờ làm thì tán phét lướt facebook. Thỉnh thoảng ngó tí xem có vụ giết người nào không, chốc chốc xem có phốt nào không. Thực ra, chúng ta cũng tự để bản thân mình bị mị dân bị tẩy não bằng chính những luồng thông tin chúng ta đọc hàng ngày trên mạng. Chúng ta cũng tự nhốt mình trong cái lồng mà mạng xã hội, báo chí lá cải tiêm nhiễm vào đầu chúng ta những thứ mụ mị mơ hồ, và lòng tự ái dân tộc cao ngân ngất. Chúng ta giống những con chim chích nằm trong cái lồng gỗ chế nhạo khinh bỉ lũ chim đại bàng nằm lồng son bên cạnh. Này bạn, phá lồng đi, bay đi, ra ngoài thế giới mà xem.

he-thong-tau-cao-toc

Hệ thống cao tốc nhanh và hiệu quả hơn máy bay

tau-cao-toc-TQ

Đi từ Bắc Kinh đến Thượng Hải trong 6h với quãng đường hơn 1000km trong khi ta vẫn tàu hoả đi mất cả hai ngày

Nhiều bạn kêu dân họ buồn cười lắm chị ạ. Chúng nó cứ bảo biển đông của nó. Nói chung các cung bậc cảm xúc các bạn trải qua như thế nào mình đều đã trải qua rồi. Đợt TQ và Phil tranh chấp nhau biển đông, đồng nghiệp của mình cũng nói biển là của nó. Mình cũng tự ái lắm. Nhưng đấy là cảm xúc cá nhân của mình mà thôi. Mình đứng trên phương diện là nó thì mình cũng sẽ ủng hộ cho đất nước mình thôi, chả nhẽ ăn cây này rào cây kia. Đợt ấy mình thấy các bạn việt nam nhào lên anti thần tượng TQ vì họ ủng hộ nước họ. Ai sinh ra cũng là những kẻ ích kỷ, cũng muốn mình được. Chính phủ TQ ích kỷ và bành trướng cũng vì nước nó mà thôi. Ta sẽ luôn nghĩ là của ta bởi vì ta tin tưởng điều đó, và một cách tự nhiên, họ cũng tin tưởng như thế. Nên từ lâu mình gạt mấy cái chuyện chính trị ra rồi. Mình thực sự không hề quan tâm xem TQ đánh VN hay như thế nào. Chúng ta đóng thuế để chính phủ ta lo cái chuyện đấy. Dân giàu thì nước mới mạnh nên mình cứ làm việc mình, mình giàu là được.
Mình không sùng TQ, nhưng mình ghi nhận những gì họ làm được cho nhân dân của họ. Mình ở TQ nhưng mình cũng không hi vọng sống như người TQ với một cuộc sống vội và khốc liệt không còn thời gian cho chính mình như thế. Nhưng suy cho cùng thì một đất nước muốn phát triển nhanh và vượt bậc thì đúng là cần những thế hệ trẻ cần mẫn cống hiến như thế.

From: Một người luôn mong đất nước mình mau lớn. Khen Trung Quốc để hoàn thiện mình chứ không phải để dìm hàng Việt Nam.

Nguồn bài viết: Đi và Ghi

An tâm mua sắm

Giao hàng Toàn quốc
Nhận hàng mới trả tiền
Chụp hình thật tại Thế Giới Mũ

Giỏ hàng

Sản Phẩm Bán Chạy

Liên kết bạn bè

xốp dán tường 3d